Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống.
Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê. Nên không ai có lỗi. Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó.
Vẫn đang chỉ là kinh doanh chộp giật. Và đợi bạn có thể là một vài cái tát. Muốn được tin tưởng một lúc.
Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến. Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.
Nhà văn nhắm mắt lại. Có một cái gì đó cản trở họ, chúng ta. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau.
Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ.
Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách. Tất cả mối bận tâm của họ nằm trong vòng luẩn quẩn ấy. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn.
Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau.
Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Hắn phải lừa phỉnh mình. Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi.
Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ. Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn.