Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ. Êm dịu và hoang vắng.
Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không. Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh. Có người cười toe toét.
Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu. Nó chứa đựng nhiều trạng thái, giai đoạn, nhiều cuộc đấu tranh đủ loại.
Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng. Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức.
Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo. Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận. Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy.
Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước. Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng.
Dù không bao giờ có tận cùng. Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó. Không phải là rứt tung.
Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống. Tôi thì cất lại trong đầu.
Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Giờ ta muốn nghỉ một lúc. Mất mất người kể chuyện.
Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn. Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to. Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu.