Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt. Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì. Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối.
Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Con mèo lại sán vào tôi. Mẹ vào lấy khăn mặt tôi trong buồng tắm đặt lên trang sách, lau mũi lau mặt cho tôi rồi lau cả cho mình.
Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông. Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người.
Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình. Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi. Người lớn có quyền nói mình vất vả, rất vất vả hy sinh trong cái khoảng từ làm con đến làm cha mẹ cho đến khi con cái mình làm cha mẹ và sau nữa.
Khoảng cách vô hình. Dù gì thì gì, nó vẫn đem lại cảm giác an toàn và quyền lực tự chủ hơn những giấc mơ. Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì.
Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ.
Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình. Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ. Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô.
Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con. Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít. Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc.
Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Chúng tôi vào thang máy và đi lên.
Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng. Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải.