Jessica có thể làm được thì bây giờ cô ấy vẫn có thể hoàn thành việc này. Thậm chí nếu có được chút thì giờ rảnh rỗi, anh cũng đã quá mệt mỏi. - Sao ông lại hỏi vậy? Đương nhiên là tôi phải làm bất cứ điều gì cần làm chứ?
- Khởi đầu thì khá tốt. - Cậu có còn nhớ tâm trạng của cậu khi lần đầu đến gặp tớ để than vãn về những nỗi khốn khổ trong việc quản lý không? Theo tớ nghĩ thì khi ấy cậu không đủ kiên nhẫn để nghe hết một mạch những điều này! Nhất là cậu cũng chưa thể ứng dụng tất cả ngay được. James cảm thấy nhẹ nhàng hơn khi hiểu rằng khó khăn của mình rồi cũng sẽ có giải pháp khắc phục.
- Tớ không muốn lặp lại tình huống lần trước, vì thế tớ chọn cách nói khác. Jessica có thể làm được thì bây giờ cô ấy vẫn có thể hoàn thành việc này. Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết.
Thế mà anh chỉ tập trung vào việc hướng dẫn công việc sao cho rõ ràng và chính xác, đến nỗi quên cả dặn dò nhân viên về thời hạn hoàn thành công việc. Mọi người lại thấy anh mỉm cười. Đôi lúc anh bị đau cổ hay thấy đầu mình đau buốt, và anh bắt đầu cảm thấy dường như không thể đảm đương nổi công việc hiện tại.
Đã đến lúc phải nghỉ ngơi một chút. Nếu không, họ tiếp tục làm rõ ý đó. - Nghe giống như bản đánh giá hiệu quả công việc quá nhỉ.
Điều quan trọng là cậu phải biết rút kinh nghiệm. Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt. Đôi khi nhớ lại, anh mong mình không bao giờ phải trở lại quãng thời gian trước đây.
Anh muốn tìm cách sẻ chia với họ những điều mà Jones đã chỉ cho anh. Đã lâu rồi, James chưa có được kỳ nghỉ cuối tuần nào vui vẻ như thế. Anh mỉm cười khi nghĩ đến Jones - một người anh họ, một người bạn, và cả một người thầy tuyệt vời của anh!
Tối đó, anh tạt qua siêu thị và mua một bó hoa lili thật tươi tặng vợ. Anh dành nhiều thời gian hơn cho từng nhân viên để đảm bảo họ hoàn toàn hiểu rõ công việc được giao. Đối với James, đó là một tuần làm việc tuyệt vời nhất kể từ khi anh nhận công việc mới.
Anh thành thật chia sẻ với Jones những sai lầm mà các nhân viên của mình đã gây ra. Chiều đến, anh thong thả lái xe về nhà khi trời hãy còn chưa tối hẳn. Cuối cùng, anh viết thêm vào bên dưới những dòng đã có:
Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ. Vọng lại ngoài cửa là tiếng cười đùa của các nhân viên, họ cũng rất vui vì đã giải quyết hết công việc trong tuần và nhất là sắp được nghỉ cuối tuần. Anh xác định rõ những yêu cầu của mình.