Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy. Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím.
Điểm Anh thấp hơn thực lực. Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn. Tôi cũng tưởng mình đùa.
Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái. Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược. Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận.
- Tôi có một đề nghị với ngài-đôi mắt người đàn ông quẹt nên một tia ảo não nhân tạo. Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng.
Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác.
Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Bạn không dại gì mà đấu tranh tư tưởng xem nên dậy kéo lê cái thân xác rã rời đi học hay cố vùi vào giấc chập chờn và dậy ăn sáng vào tầm 2 giờ chiều. Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện.
Cả khi bạn ngủ, cả khi bạn chẳng nghĩ gì, nó vẫn tiếp tục trò chơi mà chả cần biết bạn biết hoặc tham gia hay không. Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt. Trận đấu quả thú vị hơn lần trước.
Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy. Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán. Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng.
Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được. Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng. Và có lẽ cả hướng thiện.
Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con. Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau.