Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội. Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm. Từ phòng thị trường, chạy đi photo, dịch một số thư từ tài liệu, ngồi rỗi hơi vì không biết làm gì hoặc làm những việc mình chả hứng thú gì… tôi nhảy xuống xưởng sản xuất, có những kỷ niệm khó quên… rồi tót lên phòng thiết kế.
Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này. Ông cụ bảo ông cụ sống được là nhờ văn của ngài. Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta.
Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia. Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây? Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn.
Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc. Lại về nhà bác ôn thi. Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút.
Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen. Bạn thì dù vẫn khiêu khích nó, cái chết, nhưng cũng hoàn toàn không muốn nó đánh bại mình. Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.
Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh. Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ.
Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào. Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này. Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai.
Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi. Đời bao nhiêu cảnh để đời.
Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai. Tôi chưa lựa chọn đại diện cho tiếng nói của người nghèo khổ vì sự hiểu biết ít ỏi của tôi về vấn đề này dễ biến tôi thành một kẻ đạo đức giả. Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được.
Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó. Ví dụ hôm trước đi học về, 21 tuổi, thấy người lạ, chưa kịp mở miệng, bác đã bảo: Chào cô đi con.