Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó. Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy. Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn.
Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường. Giấc mơ cũ rồi mà. Cũng chẳng nhớ được nhiều.
Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen. Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng. Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít.
Những cái đó rồi sẽ đến, không tránh được. Dù đôi khi như leo cột mỡ. Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức.
Tôi nói: Cho con đi bệnh viện. Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng. Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột.
Chừng nào cậu còn nghe lời tớ. Tùy theo tâm tính người mà cát thường dồn về bên thiện hay về bên ác. Dẫu không phải không có lúc buồn.
Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Ê này tôi, cười ít thôi chứ.
Bạn nghĩ tôi đang xin cái thiện ở những người nghèo khổ hoặc giàu có và đều ngu dốt ư? (Xin đừng tự ái. Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này). Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ.
Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng. Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa.
Mà còn thua trắng về tài năng. Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới. Thậm chí, phải viết, phải sống.