Tuy nhiên, tai nạn ảnh hưởng đến các dây thần kinh , các cơ cổ và vai của bà. Trong những trường hợp như thế này ,cách tốt nhất là hướng sức mạnh tình cảm của bạn vào một việc gì đó,chẳng hạn như hướng vào công việc của bạn v. Gần như bị phá sản hai lần, một lần trog việc kinh doanh muối và một lần trong việc kinh doanh chất dẻo.
Nếu bạn phạm sai lầm,hãy phạm một sai lầm vẻ vang. Trong thập niên 1970, ông nổi danh với tài hùng biện. Ngay cả những người bạn tốt nhất cũng vội vã xa lánh ông vì nghĩ ông đã hóa điên.
Giờ đây, điều mà tôi làm là duy trì một chương trình liên tục từ ý thức sang tiềm thức mỗi đêm trước khi đi ngủ. Nói thẳng ra là chẳng ai thật sự nghĩ ngợi về chúng ta. _NEW STRAITS TIMES NGÀY 15 THÁNG 5 NĂM 1994
Ông được gửi đến trường nội trú học, một trong những ngôi trường nổi tiếng tốt nhất ở Banwgkok. Thực tế ở Singapore đã có câu nói đùa rằng người ở đó phải chịu đựng 3”K”- Kiasu (khiếp sợ), Kia See (sợ chết) và Kia Bo (sợ vợ). “Chúng ta không chịu nhìn kỹ những việc trong quá khứ của mình; đó là lí do tai sao cứ đổ lỗi cho hiện tại”.
Thời thơ ấu của ông đầy ắp niềm vui và hạnh phúc. Chúng ta đã tiến đến giai đoạn mà không một ai được phép mắc sai lầm và những ai mắc sai lầm đều bị trừng phạt. Buộc phải tìm một người cha cho đứa trẻ , cha mẹ cô gái và dân làng lại một lân nữa đến tìm vị tu sĩ và bảo : “Ông là người phải chịu trách nhiệm, vì vậy ông là người phải nuôi nấng đứa trẻ”.
Giả sử không mắc phải sai lầm nào và ta cứ học bằng cách chỉ đi theo đường đúng . Ông không bao giờ phải làm gì cả vì mẹ ông cho ông mọi thứ ông muốn, kể cả sự chăm sóc đầy yêu thương. (Một báo cáo gần đây ở Hồng Kông cho biết số học sinh đến tìm gặp chuyên gia tâm lí trong 5 năm gần đây tăng đến 55%.
Lúc đầu, bà tìm kiếm một loại hình kinh doanh để khởi nghiệp. Cơ bắp của chúng ta cần phải hoạt động để làm ta khỏe mạnh hơn . Ngay từ lúc nhỏ, cha ông đã dắt ông đi ăn xin.
Chúng tôi đã thất bại . Cứ mỗi một người thắng cuộc lại có đến tá kẻ thua cuộc. Ông thừa nhận cách cai trị hà khắc của Nhật Bản trong 3 năm rưỡi đó đã giúp ông có được “bằng cấp đầu tiên trong cuộc sống thực tế”.
Ngày này qua ngày khác câu nói đó vẫn còn vang vọng trong kí ức tôi. Kết cục là nhiều người trong số họ đã bị “dán chặt” vào màn hình truyền hình Hãy xem đó là khoảng thời gian chưa có việc làm chứ không phải là không có việc làm.
Đừng mong ước sống trong cảnh sang trọng như trước kia bạ đã từng sống. Nhưng tôi e rằng chính điều chúng ta biết mới là một bài học lớn. “Không, không, tôi không nghĩ thế, nhà biên đạo nói, nếu cô có đủ năng lực thì cô sẽ chẳng thèm để ý đến những lời mà tôi nói đâu!”.