Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu. Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.
Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi. Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng. Lại tắm qua rồi vào phòng xông hơi ướt.
Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác. Có lẽ mọi sự vật lạ thường thu hút bạn khiến bạn quên hỏi mình mơ hay không. Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt.
Để trẻ con bớt dần phải khóc. Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn. Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi.
Và tiếp tục đùa cợt với bạn trong màn đêm. Bạn chui vào nhà vệ sinh nằm sâu hơn, bạn đóng cửa lại, nó nhảy tót lên tầng hai, xuyên qua tường, gỗ, qua vải rèm đuổi đến nơi và ngó bạn tè với cái cười hả hê xen giễu cợt. Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi.
Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú. Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì. Còn bây giờ leo thang cũng mỏi.
Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Lựa chọn là bài toán tạo hóa không giấu sẵn đáp số. Bên cạnh những cơn đau thường trực thì bạn cũng tạo được cho mình một sự thanh thản tương đối.
Mà lừa kheo khéo vào để còn cố mà tin. Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau. Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương.
Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới. (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia). Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi.
Với rủi ro đó, ở lại, chung sống và ráng chịu đựng sự cố chấp và định kiến của nhau cũng là một lựa chọn không tồi. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không?