Sech Nga

Nữ diễn viên hàng đẹp cho các thanh niên thoải mái ngắm

  • #1
  • #2
  • #3
  • Êm dịu và hoang vắng. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại.

    Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì.

    Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy. Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống. Nhưng chờ đến bao giờ.

    Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử.

    Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia. Hình như cũng hoàn toàn thôi đau. Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy.

    Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn. Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ. Cặp giò kia phàm tục quá.

    Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ. Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình.

    Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500. Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ.

    Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì. Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới.

    Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn. Nhưng đời đã trót giao cho bạn vai một thằng con trai thường thì trầm tính mất rồi. Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap