Sech Nga

Địt cùng lúc hai em giúp việc lồn múp không che

  • #1
  • #2
  • #3
  • Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua. Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi. Cả món tinh thần cũng thế.

    Từ cái giá cắm bút ngước lên phần cao hơn của bức tường vàng vọt là vài lỗ khoan được bắt vít như những con mắt của tường. Tôi nhất quyết không đi. Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo.

    Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy. Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ. Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây.

    Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp. Nó có nhiều thiệt thòi hơn tôi là tâm hồn thiếu những kỷ niệm sâu sắc về tình yêu thương, không được ông bà chăm sóc nhiều như tôi. Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ.

    Giọng trầm thường xuất hiện. Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ. Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn.

    Ông anh bảo không khí mờ ảo nhỉ, như sương mù, khó thở hơn bên kia. Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi. Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang.

    Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú.

    Hoàn thành được mục tiêu trước lúc mọi chuyện vỡ lở sẽ làm bạn thấy phần nào thanh thản và sẵn sàng chờ sự vỡ lở ấy. Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu. Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ.

    Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư. Cô không dám nhìn vào ai. Nhưng chắc những người hiểu biết cũng biết gạn đục khơi trong để tìm thấy một chút mạch nguồn của vấn đề.

    Còn nếu tôi lỡ chết thì tôi vẫn cười như bất cứ cái chết cho ra chết nào khác trên thế gian đang hồi sinh này. Ở thằng em tôi thì chắc là có một chút, nó là vận động viên và cũng đang ở tuổi hiếu động, yêu thương bị thói quen kìm hãm. Những đêm ôn thi như thế này thì lại có cớ thức.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap