Mà nếu mà y nghĩ tới thì có thể rằng y đã bớt giận không la ó quát tháo nữa. Tôi phải hợp tác nếu không. Chứng cơ là bức thư của ông đầy những lỗi vậy".
Chính ông Fréderick J. Mặt tôi vừa toạc vừa sưng, mắt tôi gần nhắm nghiền lại. Trong một thời gian khá lâu, thi hào nhớ cảnh ghê rợn ấy nên đau xót quá đến gần hoá điên; nhưng may sao ông còn ba đứa con nhỏ phải chăm sóc.
Như thế có phải là tôi khuyên bạn cúi đầu mà chịu hết những nghịch cảnh trên đường đời không? Không bao giờ tôi có mảy may ý đó. Song thân tôi làm việc như mọi: 16 giờ một ngày. Cả vua Lear trong kịch của Shakespeare cũng la hét: "Có đứa con bạc bẽo thật đau đớn hơn bị rắn độc cắn!"
Như vậy là rất hay hỏng. Tôi chắc họ cũng chẳng bao giờ nghĩ tới sự ấy. Muốn sung sướng ta chỉ cần chú trọng đến chín mươi phần trăm những trường hợp tốt đẹp và quên mười phần trăm trường hợp khổ cực đi.
Bà Glover có thể suốt đời chung đụng với bà Webster được, nếu không có chàng rễ bà này là anh Bill Ellis vốn ở Nữu Ước về nghĩ tại đó. Nói chẳng riêng một ai, một người nhức đầu trong năm phút thấy mình đau đớn gấp trăm ngàn lần khi được tin bạn hay là tôi chết. Lo lắng là quay cuồng một cách điên khùng và vô ích.
Tôi biết nếu không làm gì thì sẽ điên mất. Nhưng khi xưa, nếu anh không biết làm cho công việc buồn tẻ thành ra hứng thú, có lẽ bây giờ anh vẫn còn là chú thợ máy quèn. Muốn cho tinh thần khỏi mệt nhọc, phải làm sao? Xả hơi! Xả hơi! Xả hơi! Phải học cách xả hơi ngay trong khi làm việc.
Tôi lo sợ sẽ phải xuống đại ngục. Nói cách khác là tôi rán thu thập đủ những sự kiện chống lại tôi, trái với ý muốn của tôi. Hay là trường hợp của Robert Falcon Scott và bạn đồng hành.
Vì sao vậy? Vì tôi hăng hái thích thú vô cùng. Bác sĩ Nathaniel Kleitmar, giáo sư ở Đại học đường Chicago, đã nghiên cứu nhiều hơn ai hết về sự ngủ, và nhờ vậy đã nổi danh khắp thế giới. Lễ Giáng sinh càng tới gần, tôi càng thấy buồn tẻ.
Cố nhiến, đó là một bạt tay vào lòng tự phụ của chàng. Các bà cảm thấy khoan khoái, nhẹ nhàng. Thế rồi trừ tám giờ ngủ ra, ngày cũng như đêm, không bao giờ tôi nằm ở giường nữa.
Cuốn ấy nhan đề: Tư tưởng của một người có đoạn này: Khi nhà xuất bản nói thẳng vào mặt tôi rằng cuốn ấy là đồ bỏ, rằng tôi không tài, không khiếu về tiểu thuyết, thì tim tôi muốn ngừng đập. Nhưng nào đã hết chuyện.