Ví dụ như định để một giờ đào hầm ra, nửa giờ san phẳng đống tuyết, mộtt giờ chêm đống thùng xăng cho được vững, một giờ đục những ngăn chứa sách trong bức tường hầm đựng thức ăn và hai giờ để thay một cây ngang gẫy trong chiếc xe". Tôi không bao giờ quên được một ý kiến đã đọc trong tờ báo Đời bạn. Ở chỗ kiếm được ít huê hồng quá, không xứng với công vất vả đi chào khách.
Chính ông đã khám phá ra rằng một câu trả lời hoà nhã có thể làm nguôi cơn giận của một người. Mỗi ngày ngủ một giờ vào lúc năm, sáu hay bảy giờ, tức là bạn đã tăng thêm 60 phút cho đời sống hoạt động của bạn hay nói cho rõ, bạn đã kéo dài thời gian bạn thức trong một ngày. Nhưng làm như vậy viên đô đốc Nhật sẽ ngờ vực, sẽ cho lính lại bắt và giam tôi ngay vào "nhà cầu" không cho tôi nói lới nửa lời.
Ông đi từng cửa, kéo chuông. Bà tiếp: "Những người nào có ngân sách gia đình là những người thanh nhàn". Cảm xúc này xô đẩy cảm xúc kia đi và sự phát giác gỉan dị ấy đã giúp các y sĩ chuyên trị bệnh thần kinh trong quân đội làm được việc phi thường, hồi chiến tranh vừa rồi.
Tôi rán tỏ rằng tôi coi họ là người chứ không phải chiếc bánh xe trong một bộ máy. Người thì sẽ chỉ trích tôi vì đã làm việc này việc nọ, người khác sẽ xâu xé tôi, chính vì tôi không làm việc đó". Tôi nhớ lại thì té ra đã năm đêm rồi mà tôi còn sống, cũng như những người bạn đồng đội chỉ có hai bạn bị thương, nhưng không phải vì bom địch, mà vì mảnh đạn súng cao xạ trong bộ đội.
Tôi còn mê mải với một lý tưởng đang giá gấp ngàn lần thể chất tôi. Phải nói tôi đã tiến tới một quan mới mẻ về tôn giáo. Nghĩ vậy tôi liền tự nhủ: "Được lắm, phá sản thì cũng đành.
Chỉ xin Chúa dắt con từng bước. Bạn thử xem được không nào? Tôi xin nhắc lại bốn câu hỏi ấy: Tôi được biết chuyện của cô vì tôi đã.
Sáng hôm sau ông tỉnh táo ngay, nhưng không phải nhờ ở hột cải mà nhờ ở bức thư xin đầu hàng của Đại tướng Lee do một kỵ binh phi ngựa mang tới. Một phần ba những người bệnh thần kinh có thể tự trị được nếu họ làm theo Margaret, nghĩa là nghĩ tới sự giúp đỡ kẻ khác. Nói không ngoa, họ đau vì đã mất sự thăng bằng bởi mất tin ở tương lai.
Ông Kingman được lựa vào số huấn luyện vuên ấy. 000 ổ bánh trong căn bếp nhỏ xíu của tôi và kiếm được hàng ngàn Mỹ kim chẳng tốn kém gì hết, trừ tiền mua vật dụng". Chú ý tới người khác để quên ta.
Bệnh đau tim là tên sát nhân số một ở Mỹ. Đau đơn quá, ông không chịu nổi. Nếu vì cớ này mà bạn không có thê nằm nghỉ vài phút sau bữa cơm trưa, ít ra bạn cũng phải có thì giờ để nằm nghỉ một giờ trước bữa cơm tối.
Các y sĩ đều dùng thuốc tê mà không lần nào ông phản kháng rên la. Phòng nghiên cứu của hãng General Motors đã tốn mỗi năm hàng triệu Mỹ kim, rán kiếm xem tại sao một tia lửa lòe trong máy lại làm cho hơi xăng nổ và xe chạy: nhưng kiếm không ra. Tất nhiên thế, không thể khác được.