Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp. Sao lại xé sách hở con. Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống.
Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải. Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ.
Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng. Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống.
Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ. Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin. Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn.
Cậu em thế là tạm biệt rồi. Người bảo đời là bể khổ. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành.
Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì. Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại. Bịt tai lại, im lặng, là xong.
Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê. Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết. Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất.
Có gì thì mẹ mới giúp được chứ. Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ. Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn.
Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình. Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống. Bác ta không tin đâu.
Xung quanh là người. Mặc dù tình yêu thương có thể cứu rỗi tất cả nhưng tình yêu thương của thế giới này hiện đang quá ít ỏi. Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên.