Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu. Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán. Đừng làm mọi người buồn lo.
Em vẫn biết là anh bất mãn. Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng. Mùa đông thì mấy chiếc áo len dày sụ mớ ba mớ bảy.
Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa. Để không bao giờ khuỵu xuống cả. Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em.
Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người. Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện.
Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống. Nhưng lí trí không cho phép. Tưởng chăm hóa ra vẫn lười.
Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi. Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng. Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại.
Là tỉ mẩn, là ào ào. Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng. Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi.
Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm.
Mực thước và tự nhiên. Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ. À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ.
Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất. Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ. Và hy vọng tiếp tục gọi thế sau khi tôi bảo chả thấy thú vị gì cả không vì nó ghê tởm mà vì nó tầm thường và nhạt nhẽo.