Người may mắn thường co tổng số điểm cao ở những đề mục này hơn người khác. Nghiên cứu về may mắn của tôi trước kia dự đoán rằng con người có thể tăng vận may của mình chỉ bằng cách suy nghĩ và hành xử như người may mắn. tôi sống thật khoan khoái, và luôn mong chờ điều may mắn.
Người may mắn trong nghiên cứu của tôi thường hay nhắc tới việc họ nắm bắt được những cơ hội đổi đời trên báo, tạp chí, và trên bảng thông báo, trên internets như thế nào. tôi vừa vui vẻ thoải mái là liền phải lùi lại ngay, cứ luôn phải phập phồng để ý coi cái gì đang diễn ra, có gì đang rình rập mình trong các ngõ ngách. Có thể là Sue không ở vị trí của người sẽ thuê mướn bạn, nhưng có thể cô ấy quen biết người ấy.
Như trường hợp của một người làm nghề xuất bản ở New York, tên là Stephen, 54 tuổi. Tôi là một “quan tòa” giỏi phán đoán tính cách và rất tin vào trực giác của mình. thực tế, tôi đã tin lời mụ và đã mua vé số, nhưng dĩ nhiên là chẳng có số nào trúng cả.
bây giờ, hãy tưởng tượng bạn vừa rời phòng và tôi đã đút lá bài mà bạn nhớ vào túi. kết quả, họ dễ lĩnh hội những cơ hội tự nhiên nảy sinh hơn. Lập tức anh tới thư viện để lục tìm cách đăng ký vào học một trường doanh thương khác.
vậy nên, vận xui nhỏ của nó lại hóa ra là may. Chấm điểm để tính điểm cho bài trắc nghiệm, bạn chỉ cần cộng tất cả những con số bạn đã ghi ở cột bên phải trang giấy, xong lấy tổng số đó chia cho 8 Những niềm tin kiểu này khiến họ dễ mất hy vọng và nhanh chóng bỏ cuộc.
Người có khuynh hướng suy nghĩ và hành xử cùng phương thức được coi như người có cùng tính cách. Họ ngại học hỏi và phát triển. tôi chào anh và anh hỏi thăm tôi dạo này thế nào rồi.
Mà thay vào đó, niềm mong chờ tích cực động viên họ kiểm soát được cuộc đời mình. Điều thú vị là, trong số những người tự nhận mình may mắn ở một lĩnh vực trong cuộc sống lại thường có khuynh hướng cho rằng mình cũng may mắn ở nhiều lĩnh vực khác nữa. Bạn đoán họ sẽ hỏi những câu gì, và mình sẽ trả lời được bao nhiêu câu hỏi trong đó; bạn có kỹ năng thích hợp cho công việc đó, bạn có thể hiện tốt trong cuộc phỏng vấn hay không.
việc này tiến triển suôn sẻ, sau đó Jolie được mời dạy ở một hội thảo kế tiếp nữa. vài năm sau, cô bé đang chơi ngoài biển thì suýt bị chết đuối khi rơi vào một hốc ngầm. Anh nhân viên lấy làm tiếc vì không có và dợm bước đi khỏi.
sau đó tôi nghĩ, nếu tôi không tham gia thì tôi sẽ không thể nào thắng. Thay vào đó họ cứ thư thái, điềm đạm và vì vậy họ bắt nhịp được với nhiều cơ hội diễn ra xung quanh mình. Clare cho điểm tình huống này là -3.
Susan cũng trải qua cả một “trang sử” những tai nạn. đôi khi nó khiến tôi cảm thấy như sự thể chẳng bao giờ khá hơn được, nó thế thì phải thế - bởi vì bất luận việc gì xảy ra chăng nữa thì việc làm chẳng bao giờ đến với mình trong những cuộc phỏng vấn. 5 năm sau Samantha đã là một chuyên viên bận rộn, thành công trong ngành phim ảnh của Los Angeles.