Sech Nga

Phang em gái mới lớn lồn non nhiều nước

  • #1
  • #2
  • #3
  • Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên. Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Nhưng bác nói: Bật dậy nào.

    Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội. Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái. Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh.

    Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con. Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng.

    Cơ bản là không muốn lắm. Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn). Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo.

    Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Ốm ra đấy mà làm gì. Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy.

    Bây giờ ít thấy người ngủ dưới mái hiên. Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa. Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài.

    Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông. Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè.

    Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời. Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết.

    Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này. Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào. Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì.

    Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì. Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi. Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap