Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây. Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào.
Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi. Tôi không hề phản đối. Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó.
Bởi bạn là người sòng phẳng. Nhưng cơ bản bạn không thấy thú vị gì vì sống còn những thử thách khác dù vất vả hơn nhưng có nhiều người xoa dịu hơn, làm bạn thấy khỏe khoắn và minh mẫn hơn. Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi.
Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại. Người bảo nghệ thuật là khó hiểu. Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy.
Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân. Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Ôi, cuộc đời của bác tôi.
Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy. Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết. Có phải em đang muốn nói anh câm đi?
Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Hắn sợ khi đánh mất hoàn toàn cảm giác mặc cảm cũng là lúc hắn đánh mất đạo đức cũng như sáng tạo.
Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt. Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương. Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ.
Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu. Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít.
Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì. Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự. Nhưng rồi anh cũng chấp nhận.