Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình. Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước.
Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén.
Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề. Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Hoặc tôi chuyển lớp.
Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp. Lại còn hăng nữa chứ. Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè.
Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi. Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn. Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh.
Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực. Chợt thấy một khoảng xanh cỏ cây khá đẹp giữa cái bệnh viện xập xệ này. Cố tìm lí do cho có lí do chứ có khi chả có lí do gì cũng thôi thúc phải viết.
Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Chỉ có một cái cẳng chân hình trụ ngắn hơn chiều dài cái xương sống đèn độ một phần ba. Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng.
Bạn chưa làm được gì cho họ. Đó là trạng thái mà cô nàng Buồn Ngủ ưa thích để nhảy vào đè nghiến ra. Như một bông tulip rơi trên mặt tuyết.
Nó cũng không thích tôi lắm. Cũng có cớ để thôi viết. Tại sao mọi người lại ngủ được.
Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim. Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù. Hoặc về sau mới lí giải được.