Vì hình như anh làm gì có trên đời. Trong tay tôi không có luật… Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó.
Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy. Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ. Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông.
Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Và cô bạn ấy phá lên cười.
Khi bạn rời bàn, bỏ bút. Bạn bỗng xuất hiện trong một tấm chăn trên chiếc giường mà ngoài cửa sổ là giàn gấc đang xanh thẫm kia. Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ.
Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn. Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay. Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào.
Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực. Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên. Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây.
Từ cái giá cắm bút đi thẳng đến vai phải của bạn có một khoảng ở giữa, ở đó có một hộp dầu cá OMEGA-3 với những viên to mập. Bình thản và mệt mỏi. Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình.
Bảo keo xịt tóc miễn phí. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy.
Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời. Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy. Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian.
Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Lần đầu, tôi mở cho mẹ xem một trang web có người viết về tôi gọi tôi là thiên tài, lòng đầy hồi hộp. Đừng ví ta với sự chung chung của số đông.