Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội. Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn. Mà tôi đã làm gì có những cái đó.
Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa. Bạn sẽ không trình bày nhiều. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức.
Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi. Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất.
Xuống nhà, ông nội vừa sang. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy.
Đúng lúc đang tí tởn thì có một thằng cướp xông ra. Nhưng cho bạn nghỉ tí đã. Nhưng đôi khi, với một bộ óc được rèn luyện tính hoài nghi và biện chứng, dần dà bạn phân vân trong giấc mơ của mình: Đây là mơ hay thực.
Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi. Như một khẩu hiệu của tâm thức. Trong lúc trò chuyện, chúng tôi gặp một người quen nữa.
Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu. Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ.
Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia. Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo. Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá.
Giữa thẳng thắn và kiêng nể. Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim. Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này.
Dù tôi biết nàng chẳng bao giờ có thể thông minh bằng tôi. Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình. Em muốn mỗi lần xoay tràng hạt, em lại nhớ tới một người thân và nghĩ về người ấy.