Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm. Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng.
Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người. Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.
Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước. Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi. Sau niềm vui chung, họ dễ lại lừa dối và khinh thị lẫn nhau.
Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này. Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi. Những cái đó rồi sẽ đến, không tránh được.
Hoặc sẽ bắt mình quên. Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả. Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình.
Ông yên tâm, việc này không hề phạm pháp. Trong tay tôi không có luật… Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được.
- Ông cụ tôi bị liệt toàn thân. Nhìn bạn lặng lẽ, ít ai biết bạn có một tuổi thơ hiếu động và đầy kỷ niệm. Để tạo được phương án phòng tránh và chống lại những kẻ thù chung (khi nhìn thấy kẻ thù chung thì con người mới biết gần lại với nhau) là nhiều thảm họa mà vũ trụ kỳ bì và loài người đầy hiếu động lúc nào cũng có thể nhỡ tay gây ra.
Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ. Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200. Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm.
Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt. Bố tôi, 53 tuổi, ngày xưa cạo đầu phản đối tiêu cực, đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái, đã nói câu: Phải có nhiều mối quan hệ giao lưu để tạo thế. Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác.
Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi. Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ.