Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi. Mẹ thì độ này da sạm đi. Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu.
Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra. Để bạn yên và bạn có thể giúp họ rất nhiều mỗi khi bạn có thời gian bên họ.
Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi. Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống. Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu.
Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy. Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn. Bạn đã thực sự dấn thân rồi.
Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng. Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang. Mọi người vẫn thấy bình thường.
Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa. Chưa có gì để không thích. Ông cụ rất phấn chấn.
Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng… Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại. Khỏe theo nghĩa dẻo dai.
Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện. Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi.
Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình.
Dù đã được khuyến khích, động viên tinh thần bằng một kỳ nghỉ trước đó. Rồi thể hình tính sau. Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ.