Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có. Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác.
Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch. Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để.
Lần bắt bài đầu họ tha vì cũng đúng về thế hệ của ta nhưng không phải ta. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học.
Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn. Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên.
Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa. Đốt xong thấy người hơi nhẹ. Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi.
Hơi tiếc là chúng ta thường không đủ thông minh để tìm sự thật trong vô số chuyện phiếm hàng ngày. Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại. Mai đi học về phải cạo râu.
Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới. Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó). Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi.
Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm. Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn. Tôi viết theo ông ta.
Hắn sợ khi đánh mất hoàn toàn cảm giác mặc cảm cũng là lúc hắn đánh mất đạo đức cũng như sáng tạo. Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống. Họ cũng chả ngại chửi cầu thủ đội nhà lỡ sơ suất hay trọng tài bắt không hợp ý họ.
Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia. Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn. Miệng họ mặc kín mít áo quần.