Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm. Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn. Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục.
Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện.
Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược. Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ. Bố tôi, 53 tuổi, ngày xưa cạo đầu phản đối tiêu cực, đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái, đã nói câu: Phải có nhiều mối quan hệ giao lưu để tạo thế.
Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu. Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán. Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm.
Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét. Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.
Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản. Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp. Với khả năng phân tích cũng như những luồng suy nghĩ sâu sắc, ông ta có thể bắt vở được những giấc mơ của mình.
Và dần hình thành được nhiều cái trong đầu. Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình. Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo.
Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả. Còn hắn là con mèo câu bộ ngực của cô ta.
Mình rất sợ phí thơ. Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó. Tôi muốn đâm vào đâu đó.
Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút. Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du. Diễn biến tâm lí có vẻ như thế.