Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn. Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó.
Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt. Ông cụ rất phấn chấn. Cũng có hôm ngủ khá say.
Cuối mùa lại ra đợt mới. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo. Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết.
Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó. Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt. Nào ngờ cô bé kia thấy tôi vắng cả buổi liền cung cấp tin giật gân ngay.
Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc. Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết. Mình không bao giờ thả.
Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Mất mất người kể chuyện. Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy.
Các cậu muốn thắng thì các cậu phải có sức mạnh, muốn có sức mạnh thì các cậu phải đoàn kết với nhau. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác). À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả.
Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết. Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi. Bạn cần làm việc, cần vận động.
Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình. Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt. Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả.
Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng. Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp. Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai.