Sech Nga

3 ngày ăn vụng với người yêu cũ sau khi gặp lại cô ấy đã ngon hơn rất nhiều

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm. Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá.

    Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào. Đằng này… Cái giấc mơ ấy là của mình. Hơn thế, còn để xác định bạn đang không mơ hoặc bạn đang viết trong mơ.

    Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo. Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại.

    Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu. Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình.

    Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai. Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả. Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ.

    Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới. Còn tôi, chưa đến lúc. Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh.

    Cuốn sách thì vớ vẩn. Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra. Bác sẽ không biết buổi chiều hôm qua, sau khi đá bóng, ra vòi nước táp những luồng nước máy lên mặt, vuốt lên đầu; lấy nước trong xô nước chè thua độ vừa tan hết thanh đá to tướng phả lên mặt lần nữa; rồi phóng xe trên đường, bạn có một cảm giác sảng khoái hiếm hoi.

    Và vì thế, chúng ta lại hay tin vào những chuyện đùa. Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi. Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa.

    Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn. Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều. Đời sống họ không cần những sự kinh động.

    Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì. Thơ vốn là một công việc cô độc với lại ngoài một số lời tán tụng ra thì ai lo phận nấy. Còn sót lại những tôi tiếp tục này.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap