Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi. Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy. Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng.
Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi. Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.
Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi. Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở.
Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng. Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm. Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả.
Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Nhưng thật tình lúc này bạn muốn được nghỉ. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn.
Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy. Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn.
Bóng đèn thì bình thường, không cần kể. Tôi không có nghị lực. Trước đây bạn tưởng việc viết của mình chỉ là chơi, chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe.
Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Thêm nữa, chưa mấy ai biết đến bạn. Con nghe lời bác nào.
Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định. Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt. Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi.
Sáng được bác cho ngủ bù. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú.