Vì ngay bây giờ, cậu là một con người tự do! Bởi vì, con còn phải lo trang trải cuộc sống từ số tiền lương rất eo hẹp đó. Nhưng chưa bao giờ thần thánh cho tôi thỏa nguyện cả.
Một lát sau, Nomasir chậm rãi kể tiếp: Anh thường mặc toàn những bộ quần áo đẹp đẽ, sang trọng và ăn uống những món ngon, vật lạ, trong khi chúng tôi phải tự bằng lòng với vải đụp quần manh, ăn uống chỉ tương dưa, cà mắm qua ngày. Không gian như chùng xuống, không một ai lên tiếng trả lời.
- Nhưng thỉnh thoảng người chơi vẫn thắng được những khoản tiền kếch sù đó chứ! - Một người nào đó lên tiếng phản đối. Anh ta là người phản kháng mạnh mẽ nhấtọn quản nô đã đánh anh ấy rất dã man, đến nỗi phải ngất đi trước khi lôi anh ta giao cho đội lính đi mua nô lệ cho nhà vua. - Ta đã tìm thấy con đường để trở nên giàu có khi ta quyết định trích một phần trong tổng số tiền mà ta kiếm được để dành riêng ra cho mình.
Theo luật, ông ấy có thể bán anh như một món hàng để lấy tiền trả nợ. Đó chính là một cuộc sống đáng sống - một cuộc sống mà cháu hằng mong ước. Cứ từ sáng sớm đến tốt mịt, tôi chỉ biết đầu tắt mặt tối đóng những chiếc xe ngựa sang trọng cho những người giàu có và nhẫn nại chờ đợi, mong ngóng trời đất ngó tới công khó nhọc của mình để một ngày nào đó cho tôi được giàu có như họ.
Đó là hệ thống tiêu úng nước khá phức tạp và hiệu quả. Lúc nghe Megiddo nói như vậy, những người nông dân đó cũng chế nhạo lại các ông. Mong ông mua giúp để tôi và các nô lệ của tôi được trở về ngay trong đêm nay.
Megiddo, người đang bị xiềng kế ông, đã chế giễu họ: Chiếc nhẫn này của một người chủ trang trại, tôi thường mua các tấm thảm do bà vợ ông ấy dệt. - Người đến từ Syri đứng dậy.
- Nếu anh tin tưởng ở tôi, tôi sẽ mời anh tham gia vào một kế hoạch sử dụng vàng rất hiệu quả. - Họ cũng đẹp đẽ, mạnh khỏe như chúng ta. - Lúc còn trẻ, tôi đã không nhận ra được điều đó.
Bạn phải thận trọng khi đầu tư của cải của mình, chú ý đừng vì tham lam mà mù quáng lao vào những vụ đầu tư mang lại lợi nhuận lớn một cách bất thường. Cuộc sống của ông vẫn cứ thế trôi qua, nhưng dường như càng ngày ông Nana-naid càng sốt ruột trông đợi ông đi bán về. Megiddo đúng là một người bạn khôn ngoan và tốt bụng đối với ông.
- Xem kìa, đằng kia là thung lũng. Hành trang của anh là túi vàng và mảnh gốm nung của cha được gói cẩn thận trong tấm vải lụa cùng với một ít nô lệ và vài con ngựa. Anh thấy đấy, Rodan! Vàng là hàng hóa của người làm nghề cho vay tiền.
Nhờ vậy, người dân Babylon mới có thể cày cấy, trồng trọt và chăn nuôi, có được cuộc sống sung túc, giàu có trên mảnh đất quê hương mình. Roadan à, hãy nghe lời khuyên của tôi đây: "Anh hãy giữ lấy năm mươi đồng tiền vàng đó. Nếu thế, có người nào đưa ra đề xuất khác để chúng ta tiếp tục thảo luận không?