Có khi hai bên tranh chấp hay mâu thuẫn đều muốn hóa giải nhưng không tìm ra lối thoát. Người ta mắng mình lại tưởng khen mình, dù có một đôi tai to đến đâu cũng vô ích. Nhường người ta một bước không phải là kém.
Dù cho phá bao nhiêu kỷ lục trong sản xuất, Vinsi đều cho là chưa đủ. Trong giao tế hàng ngày, đa số không nên đối lập. Đánh giá được bản thân, xác định được địa vị bản thân rồi mới biết nên bước vào trong giao tế từ góc độ nào.
Lý Liên Anh ứng biến khéo ở chỗ: sửa sai thành không sai khiến cho chữ Phúc viết sai thành Từ Hi cố ý viết khác chứ không phải viết sai vì sơ suất, vừa gỡ thể diện vừa ninh Từ Hi mà lại vừa giúp Dương Tiểu Lâu thoát nạn. Đối diện với người đang hưng phấn mà lại trấn tĩnh. Xây dựng và duy trì quan hệ giao tế cần phải nhẫn nại tương đối giống với câu cá.
Nước Ngụy đánh nước Triệu bao vây thủ đô Hàm Dương của Triệu. Năm 1898, phái Duy Tân do Khang Hữu Vi và Lương Khải Siêu đứng đầu đã phát động phong trào biến pháp Duy Tân ầm ầm sấm động khắp nước Trung Quốc. cách giải quyết? Chiều nay tôi còn có việc gấp".
Trong một số tác phẩm lớn, các nhân vật nhỏ thường bị lãng quên. Không đến mấy tháng quân địch bèn bị dẹp yên. Có một câu chuyện như sau.
Mọi người đều biết rượu chúng tôi không cần mời chào, hơn nữa đã qua một ngày tình hình há không biến động. Vợ chồng trong cảnh chiến tranh lạnh, nếu một người ở nhà, một người ra ngoài thì tình hình còn dễ chịu. Những người phục vụ trong chính phủ hiểu sâu sắc điều này.
Vậy làm thế nào? Suy đi nghĩ lại bà bỗng nảy ra một diệu kế “thâu lương hoán trụ” (đổi cột nhà). Nếu sân sau anh ta bốc lửa, cho anh ta một chiêu "vây Ngụy cứu Triệu thì đã hạ trụ chống đài của anh ta. Hoàng đế Quang Tự cho rằng muốn biến pháp thành công phải có sự ủng hộ của quân nhân, bèn triệu kiến viên Thế Khải phong cho làm Thị lang để lôi kéo Viên Thế Khải phục vụ cho mình.
Dẫn Niên nghe xong vã mồ hôi, trong lòng hổ thẹn lập tức khấu dầu làm lễ xin cho biết cao danh quý tính. Cao thủ phò tá khi kiến nghị với lãnh đạo phải làm ra vẻ chỉ nhắc nhở đôi điều mà lãnh đạo đã biết, chẳng qua ngẫu nhiên quên đi chứ không phải là nhờ có sự chỉ dẫn của anh ta thì lãnh đạo mới biết. Khi gặp đối phương lần đầu nên sử dụng "biểu hiện mơ hồ".
Về sau ta lại thích đồ trang sức, ông ta lại gửi tặng một vòng ngọc. Lãnh sự ngoại quốc thấy quan dẹp được dân thì rất cảm ơn quan. Dotoiepki nói tiếp: "Theo lời tác giả thì vai chính đã gặp một thiếu nữ nhu mì, thông minh hiền hậu, thông cảm tình người, tuy không phải mỹ nữ song cũng đẹp.
Không khí trở nên căng thẳng. Khổng Tử biết việc này thở dài ảo não. Học trò đã biết đi vòng sửa đổi mệnh lệnh khắc nghiệt của vua, cứu thầy khỏi họa diệt thân.