Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng. Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến.
Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng.
Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học. Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có. Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng.
Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc. Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực…
Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó. Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo.
Và tôi phải đành lòng tiêu diệt. Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo.
Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học. Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên. Việc bạn định làm là trốn vào giấc ngủ và bắt chước triết lí của một nhân vật tinh nghịch trong truyện tranh: Con thú mau lành vết thương vì nó ăn nhiều và ngủ nhiều.
Nhất quyết phải cạo râu. Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.
Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi. Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị.
Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Mọi thứ đều không mới. Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau.