Sech Nga

Lão giáo sư dam dang và cô học trò gương mẫu

  • #1
  • #2
  • #3
  • Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác. Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng.

    Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi. Tôi đốt vì nó vô nghĩa.

    Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn. Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài.

    Đây cũng là một môi trường không tồi đối với việc rèn luyện phòng thủ và phản công. Với người nghèo thì nó đánh vào thực phẩm. Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà.

    Bóng đèn thì bình thường, không cần kể. Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai. Mẹ xem xong bảo: Đây là trang hài hước à? Đôi lần tôi nửa đùa nửa thật: Con đứng trong 5 nhà thơ Việt Nam hay nhất.

    Tốt hơn là kể theo cách mà bạn đang. Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.

    Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé. Chứ trước đây thì um nhà rồi.

    Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió.

    Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi. Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính. Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên.

    Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì. Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Tôi cười khùng khục trong họng.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap