(Cũng không ai nói rằng họ sẽ kể một câu chuyện vui lớn!). Tức là bạn hãy để người ta nói về bản thân và thành tựu của họ. Đơn giản vì anh đã vượt qua sự căng thẳng ban đầu, và càng lúc càng tự tin hơn khi đã quen với khẩu điệu của mình.
Lên sân khấu đi nào! Anh muốn nói gì, muốn làm gì cũng được. Nếu ai hỏi bạn câu này thì bạn sẽ làm gì? Cố gắng nghĩ đến một cái tên. Nhưng bạn cần chú ý nhiều đến cách dùng từ và lựa chọn lời nói vì chúng tác động rất lớn đến việc giao tiếp của bạn.
Và anh không giấu cảm xúc chân thật của mình. Tuy nhiên bao giờ cũng vậy, bạn cần đặt câu hỏi giả định đúng lúc đúng nơi, nội dung cũng phù hợp và chừng mực. Nhưng ngay sau đó, họ lại nghe vài lời tự giới thiệu của tôi.
Có người còn dùng những tiếng lóng và cho rằng vậy mới thời thượng, mới oai. Vấn đề ở đây chính là việc Andrew đã biết lắng nghe và học hỏi nhiều điều. Vậy mà anh chẳng hề đá động gì tới nó!
Thế nên tôi tiếp tục nói: Câu hỏi mà bây giờ nhớ lại tôi vẫn còn sởn tóc gáy và lạnh xương sống: Họ sẽ nghĩ rằng ý bạn nói bất cứ ai cũng có thể làm được như họ.
Tôi nhấc máy lên và nghe thấy tiếng lách cách nhịp nhàng cùng giọng nói của một chàng trai trẻ: Xin chào anh Larry, câu lạc bộ Rotary đây. Rất nhiều người hỏi tôi rằng: Thế phong cách riêng của Larry King là gì?. Tâm lý mà, ai lại không thích nói (thậm chí nói say sưa) về những điều mà mình quan tâm đến.
Suốt ba mươi năm nay tôi đã lau chùi hai bức ảnh. Ông có thể nói huyên thuyên không ngớt từ việc kinh doanh đến những bài hát đang được yêu thích hay về bóng chày. Một bài hát không đi kèm nền nhạc.
Tôi có dịp ngồi ghế chủ tọa tại hội nghị ở New Orleans về một chủ đề mà chúng ta thường nghe nói vào thập niên 1990: Xa lộ thông tin. Cả Lasorda lẫn Clinton đều là những người có tài ăn nói tuyệt vời. Cuộc đàm phán của Herb thành công! Thật không thể ngờ một cậu học trò mười ba tuổi lại có thể lập luận đến thế! Thầy Cohen vừa lau mồ hôi trán vừa gật đầu đồng ý quên đi mọi việc.
Một ngày nọ, chúng tôi cùng dùng bữa trưa ở một nhà hàng Duke Zeibert (Washington). Kể từ đó mỗi lần nghe lại ca khúc Remember?, tôi đều thử khám phá ra những cảm xúc khác lạ, một nét hay mới nào đó. Trong bộ phim Quân vương và thiếp (The King and I) có câu Cái gì có là có.
Ba đứa chúng tôi Herb Cohen, Brazie Abbate, và tôi có một cậu bạn cùng lớp tên cúng cơm là Gilbert Mermelstein, nhưng chúng tôi quen gọi là Gilbert bằng cái tên thân mật là Moppo hơn. Tôi sẽ không nói về truyền hình và tôi cũng sẽ không nói về thu nhập của các ngành thể thao này nọ. Rất nhiều ông chủ sẽ đánh giá thấp nếu bạn làm như thế.