Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả. Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà. Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường.
Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.
Tôi cũng chả để ý những cái tiếp theo anh ta có vứt vỏ xuống đất không. Dòng họ nhà mình phải rạng danh… Khi bị bắt bài thêm lần nữa thế này thì họ lại tiếp tục đổi chiến thuật.
Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau. Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột. Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt.
Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng. Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả. Hót nhiều cũng không hay lắm.
Mẹ, tôi và một người quen. Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới.
Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài. Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ.
Ông cụ bảo ông cụ sống được là nhờ văn của ngài. Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời. Nó vẫn còn hoang dã.
Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất. Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột.
Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ. Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống.