Max đã đi rồi nhưng Jim vẫn còn ngồi đó trên chiếc ghế đá công viên với dôi chân trần trên đám cỏmượt mọc đầy những cây bốn lá xanh rì,lòng thanh thản, nhẹ nhàng. Không ai nghĩ là sẽ tìm thấy cây bốn lá ở đấy. Dù rằng điều đó chẳng dẫn anh tới đâu nhưng ít nhất nó cũng làm anh bình tĩnh trở lại.
Chính điều này đã luôn giúp chàng nhìn và hướng về phía trước. Khi Sid tới nơi, chàng chỉ còn đúng hai tiếng trời sáng nữa để có thể moi tìm bỏ những hòn đá ẩn trong đám đất mới của chàng. Nhưng hãy nói đi, ngươi muốn hỏi ta điều gì?
Tất cả những người đã từng sát cánh bên tôi thời hoàng kim giờ đều ngoảnh mặt lại. "Nếu không có Cây Bốn Lá thần kỳ cho ta thì cũng sẽ không có cây nào cho hắn cả. Thật nhanh chóng, Sid tìm được một nơi yên tĩnh và cách biệt trong khu rừng.
Ta sẽ đi tìm Cây Bốn Lá thần kỳ . Tôi đã học hỏi rất nhiều khi đi quan sát những cửa hàng khác. Còn cần gì nữa? Các ngươi có biết là mình đang đánh thức những bông hoa ly xinh đẹp của ta không? Giờ đang là giờ ngủ trưa của chúng.
Cũng nhờ vào câu chuyện này mà tôi đã quyết định dùng hết số tiền cật lực dành dụm suốt sáu năm để mua lại cái cửa hàng cũ kỹ đó. Cây Bốn Lá thần kỳ không? - Mụ hạ giọng một cách nham hiểm. Trái với điều mà mọi người vẫn thường nghĩ, ta không ban phát sự may mắn một cách ngẫu nhiên.
Sau khi nói chuyện với thần Ston, Nott chán nản bỏ đi tìm một chỗ ngủ qua đêm. Ngày mai hắn sẽ đến đó nhổ Cây Bốn Lá thần kỳ lên và sở hữu nó. Nghe xong, tất cả sự hồ hởi, phấn khích ban đầu của các hiệp sĩ bỗng biến mất.
- Đó là cả một gia tài khổng lồ. Sid suy nghĩ trong chốc lát, sau đó chàng nói: - Tại sao ông lại làm như vậy? Tại sao ông lại cho lát nền khu gạch?
- Chắc cậu còn nhớ là nhà tôi rất nghèo, nghèo hơn cả nhà cậu khi chúng mình còn sống ở khu phố đó. Và có lúc tôi đã phải nhận thức ăn thừa từ những người hàng xóm tốt bụng. - Dĩ nhiên rồi! Còn ai khác hơn là Sequoia nữa đây.
Đôi khi tạo ra những điều kiện mới là một công việc thật nhọc nhằn nhưng. " Vì thế Nott quyết định không tin lời của thần Gnome. Max và Jim từng là đôi bạn rất thân từ hồi họ còn sống ở khu phố nghèo.
Anh ta sống chán nản, cô đơn, dằn vặt trong lâu đài của mình từ đây đến cuối đời. Có lẽ mình nên lên trên ấy. Nott chạy ngay đến trung tâm của khu rừng.