Lúc đó tôi nghĩ rằng từ nay chắc sẽ không ai dám mời tôi nói nữa. Bạn không thích câu hỏi này? Hãy từ chối trả lời một cách khéo léo: Bạn có ngạc nhiên không khi tất cả những thương gia thành công mà tôi biết đều là những người có tài ăn nói? Trong chương này tôi sẽ nói về những nguyên tắc cơ bản mà tôi đã học hỏi từ họ cũng như những kinh nghiệm của riêng tôi.
Bạn có thể hiểu nhiều hơn về ứng viên, điều này rất cần thiết. Sau vài trình bày về tình hình thời tiết quá xấu, chúng tôi bắt đầu bài tường thuật của mình, đơn giản là chộp được cái gì thì nói cái đó: Tháng giêng năm 1994, một tối nọ nơi hành lang khách sạn Beverly Wilshire (Los Angeles), Al Pacino, Walter Cronkite, vua bóng đá Pele, tôi và một số người khác đang nói chuyện với nhau, chỉ một vài giờ sau một cơn động đất.
• Bạn học hỏi được gì từ những người khách thú vị nhất và chán nhất Chỉ làm những gì bạn thấy thật sự thoải mái. Jim là một nhà báo, nhà văn rất được công chúng mến mộ.
Người nào không hề mắc một lỗi nhỏ cũng chẳng thể tạo ra một thành tích vĩ đại. Percy làm điều này dễ dàng vì đây chính là phong cách của ông. Bạn có thể tưởng tượng các thính giả của tôi đã cười nghiêng ngửa thế nào.
Tôi sẽ nhìn vào camera và nói: Tôi đang đi dạo ở dưới kia thì được người ta đưa lên đây, giao cho tôi bản tin này và bảo rằng Brokaw bệnh rồi, hãy thế chỗ anh ấy… Bởi thế các chương trình của Regis và Kathie Lee rất sinh động và đầy cảm xúc. Kennedy chỉ nói duy nhất một câu.
Bí quyết đơn giản này đã giúp Ophrah trở thành một phát ngôn viên thành công mà chúng ta mến mộ. Có thể tôi sẽ không bao giờ được lên sân khấu cầm cái micro thao thao bất tuyệt. Bởi suy cho cùng trong hoàn cảnh này mọi người sẽ chẳng để ý xem bạn ăn nói có tài hoa không, bạn có là một nhà diễn thuyết sắc sảo không.
Đây chính là sự khôn khéo và nhạy bén của bạn. Ông không bao giờ ngại cười lẫn không ngại lấy bản thân mình ra để chọc cười thiên hạ. Cái ghế của tôi cũng như của các vị khách mời đều được làm bởi các nhà thiết kế chuyên nghiệp hợp tác với CNN.
Rồi thì đề tài dễ dàng và nóng hổi nhất là chuyện thời tiết (đặc biệt là khi bạn chẳng biết gì về người đối diện). Trong tâm trí không tỉnh táo này, làm sao biết nên hay không nên nói những gì. Tôi đã nhiều lần nói trước khán giả của đủ mọi tầng lớp.
Tháng 10-1993, Bob Woolf, người bạn và đồng sự thân thiết nhất của tôi đã vĩnh viễn ra đi một cách đột ngột. Hãy nói rằng: Xin lỗi, tôi phải đi vệ sinh. Những khán giả Do Thái cho là vị khách này nói chuyện quá sáo, họ không thích nịnh hót như vậy.
Vào một buổi tối nọ, tôi ngồi kế bên Frank trong một bữa tiệc tại California. Hãy viết ra giấy bài nói, chi tiết từng từ một hay sơ lược tùy vào thói quen của bạn, nhưng phải rõ ràng và đủ ý. Giờ đây ta cũng phải biết rằng nó đã kết thúc.