Sech Nga

Phang em gái tây xinh như thiên thần

  • #1
  • #2
  • #3
  • Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị. Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình.

    Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề. Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ.

    Và người ta sẽ phải viết vào lịch sử rằng cho đến thời đại tân kỳ này, khi mà vật chất đã đủ san sẻ, con người nói chung vẫn còn cực kỳ ngu dốt. Lát sau tôi lẻn xuống. Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy.

    Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống. Bảo keo xịt tóc miễn phí. Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi.

    Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi. Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi. Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc.

    Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác. Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được.

    Cháu mà làm được thì cháu giỏi. Và bạn liên tưởng tới Zidane. Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống.

    Sự tranh luận lấy cơ sở phân định thắng thua là tuổi tác và thứ bậc. Chính trị là một cuộc chiến. Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời.

    Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít. Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia.

    Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân… Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap