Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác.
Dù ước mơ có vẻ rõ rệt nhất của bạn là làm một cầu thủ bóng đá. Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng. Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn.
Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối. Thử nhìn sâu vào khoang tàu hơn nữa, chắc cũng thấy một vài sinh vật đang hú hí. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn.
Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Cái bướu ở lưng lồi lên. Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời.
Mình được khóc cho mình. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ. Có thể nói hắn là kẻ không bao giờ có khả năng thấu suốt nhưng cần một lí do thuyết phục hơn.
Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy. Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó.
Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó. Để râu toàn bọn chả ra gì. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm.
Mực thước và tự nhiên. Có lẽ nếu có vé tháng tôi đã mua. Dù biết điều đó khiến họ càng ngày càng cho mình đi quá giới hạn.
Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống. Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu.
Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào. Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói. Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện.