Một người may mắn khác cũng ứng dụng phương pháp tương tựkhi mô tả cách anh phản ứng trước ba lần phỏng vấn xin việc thất bại: “có lẽ tôi sẽ viết cho người phỏng vấn một bức thư, hỏi xem tôi sai chỗ nào, tôi sẽ yêu cầu họ cho thông tin phản hồi, rồi chắc chắn tôi sẽ khắc phục bất cứ lỗi sai nào trong cuộc phỏng vấn kế tiếp”. đêm trước buổi thử vai, Mel Gibson, khi đó là một diễn viên người Úc, trông lẻo khẻo, không ai biết đến, bị ba tên say rượu tấn công ngoài đường phố. Tôi kết luận là linh cảm nói với mình rằng mình đang đi sai đường.
Nói với ông già bạn cảm thấy như thế nào thật sự. 100 phần trăm – 0% chỉ sự việc nào đó sẽ không bao giờ xảy ra, và 100% biểu thị việc đó chắc chắn xảy ra – thì khả năng đạt được một hoài bão nào đó của bạn là bao nhiêu? Ví dụ, khả năng bạn sẽ vui vẻ tuyệt vời trong kỳ nghỉ sắp tới là mấy phần trăm – 20%?50%? hay 70% tôi rất háo hức muốn so sánh niềm mong đợi của người may mắn, người không may và người trung hòa, vì vậy, tôi hỏi tất cả những người tham gia nghiên cứu về khả năng gặp những điềue tích cực trong tương lai của họ. Có thể xem lại những tấm hình chụp hồi còn đi học.
trong tâm trí, bạn hãy hình dung ra bất kỳ cảnh tượng nào khả dĩ giúp bnj thấy bình tâm và hạnh phúc. liệu trực giác của người may mắn có chính xác và đáng tin cậy hơn không? Và nếu thế thì, tại sao lại như vậy? tại sao người không may mắn ít ra quyết định dựa vào trực giác hơn người may mắn nhiều? để tìm hiểu thêm, tôi tìm tòi nghiên cứu sâu về vô thức. tôi hỏi bà làm thế nào mà bà cảm thấy được chiếc phong bì có tiền, bà điềm tĩnh trả lời rằng những việc đại loại như thế này vẫn thường xuyên xảy ra với bà.
Ngược lại, người không may điểm lại những quyết định dở tệ của mình và chỉ thấy những bằng chứng rằng mình sinh ra đã mang định mệnh thất bại. Nguyên tắc một: tăng cường tối đa những cơ hội tình cờ trong cuộc đời của bạn. Hoàn toàn tình cờ, tôi được chỉ tới một kệ sách sai và đi ngang qua vài quyển sách ảo thuật.
mọi chuyện thật tuyệt diệu, còn hơn tôi mong đợi nữa. trước khi tham gia dự án, điểm may mắn của cô là – 4. thay vì dựa vào mê tín dị đoan thì họ kiên tâm, học hỏi từ những sai lầm đã qua, họ chú tâm sáng tạo ra những biện pháp khắc phục vận rủi, đừng như Shelly xúi quẩy, người phụ nữ bị tai nạn xe hơi nhiều lần, nhưng chẳng làm gì để cải thiện kỹ năng lái xe của mình, mà cứ đổ lỗi cho chiếc xe “có huông”.
Lần này người không may tin rằng mình sẽ trải qua những sự việc trên nhiều hơn. và do bởi bạn nắm biết được những kỹ thuật mà họ sử dụng, cho nên, tôi tin rằng bạn cũng có thể giống như họ. Cuối cùng, tôi mới đủ sức nói: “ông thấy đấy, không có thể cứu vãn được nữa, và ra đi.
mặc dù ý tưởng này rất đơn giản, nhưng nó đòi hỏi phải bỏ nhiều công sức và phải lập kế hoạch chi tiết – gồm một số tờ 5 , ở phần trước, Clare xúi quẩy luôn nhin vào mặt tiêu cực của kịch bản không may tưởng tượng mà tôi giới thiệu cho cô. Tôi luôn có một trăm lẻ một phần trăm để cảm thấy như ai đó trên cao lẽ ra phải cho mình một vận hội tốt hơn.
Bây giờ tôi sẽ giới thiệu với bạn thêm hai nhà phân tích tài chính nữa. Khi cố gắng thay đổi vận may của mình bạn có thể dùng thông tin này để tập trung vào những kỹ thuật mà bạn cần đưa vào cuộc sống chẳng hạn nếu điểm nguyên tăc hai của bạn thấp, thì bạn cần nghĩ cách nào đó hầu lưu tâm nhiều hơn đến trực giác. Cuối cùng, tôi trèo vào một cái hộp khổng lồ, nhờ người ta bao lại, cột một chiếc nơ lớn, và rồi quay cảnh tôi nhảy vọt ra, hét lên, “ngạc nhiên chưa! quí vị đang chứng kiến người đoạt giải, quí vị đang theo dõi thành viên về nhất trong đội’cảnh đó kéo dài vài phút, cho tôi giới thiệu bản thân với họ và lý do tại sao toi muốn có mặt trong chương trình.
Khi tôi phỏng vấn ông, Robert tự mô tả mình là người thân mật và hay trò chuyện. Erik gần như tin tuyệt đối là mình sẽ thoải mái trong kỳ nghỉ tới, còn Clare chỉ tin 10%. tôi hỏi bà làm thế nào mà bà cảm thấy được chiếc phong bì có tiền, bà điềm tĩnh trả lời rằng những việc đại loại như thế này vẫn thường xuyên xảy ra với bà.
so sánh với họ, chuyện xui xẻo của bạn không đáng là gì cả. Tưởng tượng bạn đang não lòng vì bạn vừa mới chuyển nhà đến nơi mới va khó tiếp xúc được với mọi người ở đấy. Quyển sách này như một bản báo cáo nhận thức đầu tiên về công trình nghiên cứu của tôi.