Khi ấy,bạn sẽ hình dung cảm giác đau đớn là như thế nào Trong ngày, hễ khi nào bạn rảnh, hãy tận dụng những cơ hội đó để làm việc tương tự. Nhiều năm sau,người ta nghe người chủ cũ bình luận:"Cho đến khi tôi tính toán ra,mỗi từ tôi dùng để bác bỏ Woolworth đã làm tôi mất khoảng 1 triệu đô la".
“ Dari Jemapoh Ke Manchestee” là bộ phim truyện đầu tiên của ông. Lúc 22 tuổi, anh vừa học vừa làm thêm. Thất bại khi tranh ghế ở thượng nghị viện năm 1958.
Trong 1 chiến dịch tranh cử ,ông bị 1 nhóm lính đánh thuê săn đuổi và như có phép lạ ,ông đã thoát chết. “Ồ!Thật ra thì tôi không hề nhìn khi cô múa, nhà biên đọ nói, đó là điều mà tôi nói với tất cả những người mà đến gặp tôi”. Như một câu tục ngữ đã nói: “Người ta chỉ buông xuôi chứ không thất bại”.
“Ai là người có những thành tựu, chinh phục, chiến thắng, chiến công, quyền lực, kiến thức, học vấn, kĩ năng, triết lý sống, tài năng, thiên tài óc sáng tạo và minh triết? Họ là những người khi còn nhỏ đã buộc phải làm việc để tự lo cho bản thân hoặc giúp đỡ cha mẹ; là những người khi lớn hơn một chút đã buộc phải làm nhiều hơn phần việc được giao, là những người khi còn trẻ đã phải nghĩ các phương kế làm cho thời gian của mình trở nên đáng giá hơn những lúc bình thường. Ông ra khỏi nhà lúc 6 h sáng và đến khuya mới trở về nhà. Nói cách khác, 66% sự việc vĩ đai của thế giới đều được thực hiện bởi những người đã qua tuổi 60 và tỉ lê, 35 % cao nhất là thuộc về nhóm người thất thập.
Vì vậy, tôi chẳng ngạc nhiên gì khi thấy vài năm gần đây bạn bè tôi mau già hơn. Tôi đã có thể nhìn thẳng vào sự thất bại! Tôi đã dám thất bại! Hôm nay tôi xin ca ngợi Martin Luther King Jr.
Hãy sử dụng một tư duy độc đáo, mới mẻ, can đảm phong phú và lạc quan làm điểm khởi đầu. Không ai khác bị khiển trách về quyết định đó. Chắc chắn sau đó, bạn chỉ có thể luôn cho rằng mình đang nghỉ nghơi và đăng giải khuây, và hãy quan sát tất cả những cái nhìn đố kị.
Đừng mong tất cả những “bạn bè” của bạn sẽ ở bên bạn . Đấu tranh buộc ta phải di chuyển khi ta muốn đứng lại. Đối thủ của tôi là một nữ sinh.
Lúc 22 tuổi, ông đến Indonexia không một xu dính túi. Điều này có thể hiểu được tại sao nhiều người trong chúng ta lại bận rộn đến nỗi không có bữa ăn sáng đúng nghĩa, bận đến nỗi không có thời gian quan sát vẻ mặt của vợ, chồng hoặc con, để quan sát nguyên nhân trở thành kết quả như thế nào. Tất cả chúng ta không thể làm thuyền trưởng nhưng có thể làm thủy thủ
Không gì trên thế giới có thể thay đổi nó được. Vì vậy mà ở tuổi 21, sau khi học song ở y khoa thì ông tình nguyện làm việc ở khoa ngoại. Không hiểu sao, chỉ một thời gian ngắn, “viên thuốc đắng” đã được nuốt một cách dễ dàng.
Bạn sẽ nghĩ không có vấn đề gì cả nếu bạn không nhìn thây khuôn mặt của anh ấy. Nhiều chính phủ thậm chí đã bị lật đổ vì không thể tạo ra công ăn việc làm cho người dân. “Cái gì là công việc và cái gì không phải là công việc là những câu hỏi làm rối trí ngay kẻ khôn ngoan nhất.