Anh dắt bốn người phụ lại hầu khách chứ không phải một người như thường lệ. Tôi biết rằng nếu những máy đó làm cho ông vừa lòng, thì ông sẽ đặt mua 700 máy khác. Buổi tối, vẫn điệu đó.
Cho nên từ nay, mỗi lần muốn chỉ trích ai, ta nên nhớ tới hai tướng cướp Capone và Crowley, tới lời chỉ trích ta thốt ra, cũng như con chim bồ câu, bao giờ nó cũng trở về chỗ cũ. Thôi, cám ơn các em nhiều lắm. Vì biết rằng quá đúng như vậy: ông Tolstoi chết vì bà đầu độc đời ông bằng những lời đay nghiến cay chua không ngớt, những cuộc xung khắc bất tận.
Ví thử tôi đã kiếm cách tự bào chữa thì sẽ xảy ra sao? Sẽ tranh biện và rồi rút cục ra sao, bạn đã biết. Than ôi! Xã hội đầy những hạng như vậy, tham lam, hẹp hòi và ích kỷ. Một văn sĩ nói: "Say mê nghe lời nói của một người, tức là tôn kính người đó, mà rất ít người không cảm động trước sự tôn kính đó".
Mọi việc tiến hành thuận tiện. Khi nghe ông nói cô May Alcott sanh trưởng ở miền New Hampshire, tôi buồn lắm. ít lâu sau, ông nảy ra một ý.
Nhưng Hoàng đế nói: "Có cần chi điều đó". Sau này, tôi áp dụng một cách lịch sự hơn, đối đãi với họ có lễ độ hơn. Hồi Calvin Coolidge còn làm Tổng thống Huê Kỳ, một người bạn tôi được mời lại Bạch cung, vô phòng ông vừa đúng lúc ông nói với cô thư ký của ông rằng: "Chiếc áo cô bận hôm nay thiệt đẹp.
Mỗi lần sắp ra sân khấu, ông tự nói: "Ta mang ơn những người tới đây coi ta diễn trò. Người mướn nhà luôn luôn kêu nài. "Nên ôn tồn, ngọt ngào, không nên xẵng".
Tới nửa đêm tôi xin phép ra về. Nhưng không thể nào nói cho lão già cứng cổ và xuẩn đó nghe được hết. Nhưng ai đã từng đọc sử đều buồn mà nhận thấy rằng lòng tin đó quá đáng.
Họ thấy các em đốt lửa, cũng bắt chước đốt và khi đi thì quên không dập. Bạn ráng làm cho người đó nói: "Phải, phải" càng sớm càng hay. Bà kêu đứa nhỏ ngỗ nghịch nhất, tặng cho nó chức "thám tử" và giao cho trách nhiệm đuổi tất cả những đứa vô chơi trên bãi cỏ, bất kỳ là đứa nào.
Tôi ngạc nhiên lắm, hỏi: - Tại sao? Tại sao vậy? - Vì nó nóng quá, rờ tới, cháy tay đi. (Ta thử tưởng tượng cảnh đó: một người buôn bán tầm thường ở arizona nhận được một bức thư của một nhà quảng cáo lớn nhất ở Nữu Ước, mà trong thư đó ngay từ câu đầu, nhà quảng cáo đó cậy một việc. Ông lại khuyên tôi nên ở châu u bảy tuần lễ.
Vậy phải có khuyết điểm gì lớn trong cách thâu tiền của phòng kế toán đây. Bà ưa xa hoa, ông thì ghét. Thành thử lần trước chú ấy dọa phạt tôi, mà lần này thiệt tử tế với tôi.