"Không phải những biến cố dệt nên cuộc đời đã xác định cách cảm nghĩ và hành động của tôi, mà đúng hơn, chính là cách tôi cắt nghĩa và đánh giá các kinh nghiệm cuộc đời của tôi". Nếu thực sự bạn muốn có cảm giác đam mê, vui sướng và làm chủ đời sống bạn, thì bạn phải biết bạn muốn gì. Tôi tin chắc giờ đây bạn đã hiểu tôi viết cuốn sách này và cả đời tôi, là với mục đích nâng cao chất lượng đời sống chúng ta một cách đáng kể.
Bạn hãy cố gắng có những ẩn dụ thích hợp để nâng đỡ bạn trong việc chăm sóc con cái - chúng nghe và học ở nơi bạn đấy! Nhưng khi tôi đào sâu về ngôn ngữ, tôi đã gặp những sự kiện bất ngờ để từ đó tôi bắt đầu xác tín rằng quả thực các từ thấm vào và biến đổi kinh nghiệm của chúng ta. hành động ngay lúc này, tôi sẽ làm cho giấc mơ của đời mình thành hiện thực.
Vì thế nếu bạn hỏi, "Tại sao tôi không bao giờ thành công?" nó sẽ cho bạn câu trả lời đại khái như sau, "Vì bạn ngốc nghếch lắm", hay "Vì bạn không đáng để làm điều gì đến nơi đến chốn". Tôi tin rằng đời sống luôn luôn thử thách mức quyết tâm của chúng ta và phần thưởng to lớn nhất của đời sống sẽ dành cho những ai chứng tỏ một sự quyết tâm không ngơi nghỉ để hành động cho đến khi đạt được mục tiêu. Nếu bạn thực sự muốn thay đổi đời sống mình, bạn hãy dành 7 ngày tiếp theo luyện tập trước một tấm gương, mỗi ngày năm lần, mỗi lần một phút, nhớ cười banh hàm ra đến tận mang tai.
Thế mà vào năm 1954, Roger Bannister đã phá vỡ sự tin tưởng vững chắc ấy. Hầu hết các loại tập luyện thể dục có thể là thân khí hay kỵ khí, tùy theo cường độ của việc luyện tập. Sự thành công này là nhờ ở một con người đã thấu hiểu được sức mạnh của một quyết định dứt khoát để đi đến hành động, bất chấp mọi hoàn cảnh.
Sợ hãi chỉ là dấu hiệu báo trước có điều gì sắp xảy đến mà ta phải chuẩn bị để đối phó. Bạn đã có một niềm mong đợi nào - một mục đích bạn đang thực sự theo đuổi - thế mà mục đích ấy không thành sự, vì thế đây là lúc phải thay đổi niềm mong đợi của bạn cho phù hợp hơn với hoàn cảnh và có hành động để đạt ngay mục tiêu mới. Hãy nghĩ đến tình huống từng làm bạn lo lắng và tìm cách gạt bỏ sự lo lắng trong tình huống ấy.
Còn nếu kiểm soát chúng, bạn sẽ bắt đầu tích lũy được kinh nghiệm sống. Khi những học viên (thành viên của băng tội phạm) được hỏi tại sao chúng có thể giết một người, chúng đọc ra vanh vách một tràng 37 lý do, trong đó có những lý do sau đây làm tôi giật mình: Nếu có ai nhìn tôi ra vẻ giỡn chơi, nếu có ai hỏi tôi ở đâu, xin tôi một đồng, nếu có ai đi đứng buồn cười, nếu có ai đụng vào miếng bánh tôi đang cầm, nếu có ai cắt tóc tôi xấu. Tất cả chúng ta đều có những nguyện tắc và chuẩn mực khác nhau; chúng không chỉ chi phối cách chúng ta cảm nghiệm những sự việc xảy ra trong đời mình, mà cả cách chúng ta ứng xử trước một tình huống cụ thể.
Nếu không có hành động, thực ra bạn chẳng quyết định gì cả. Thế nhưng tự ái của tôi không cho phép tôi thừa nhận điều này. Chúng ta còn nhớ chuyện của Rosa Parks, một phụ nữ kiêu hãnh.
Nếu một huấn luyện viên la to "Tuyệt vời!" ngay khi đội bóng của ông vừa có một cú banh đẹp, lời khen ngợi này có ảnh hưởng lớn hơn rất nhiều so với việc ông chờ cho xong trận đấu mới khen ngợi. * Tôi phải tin tưởng những gì để cảm thấy theo cách mà tôi đang cảm thấy? Nhân viên bệnh viện bảo mẹ ngồi đợi.
Bạn hãy nhớ, từng giây phút của cuộc đời làm nên con người chúng ta. Thế nhưng họ biết họ vẫn là bạn của tôi. Nếu bạn gặp một ai vô cùng sung sướng, tôi dám đoán chắc với bạn là có một lý do nào đó.
Lời nói lung lay, gương bày lôi cuốn. "Ngôn từ có thể gây bệnh; ngôn từ có thể giết chết người ta". Chương này sẽ không cung cấp cho bạn tất cả những gì bạn cần biết để làm chủ toàn thể đời sống tài chánh của bạn.