Sech Nga

Đưa đồng nghiệp về nhà nhậu không ngờ mất luôn vợ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Ở thằng em tôi thì chắc là có một chút, nó là vận động viên và cũng đang ở tuổi hiếu động, yêu thương bị thói quen kìm hãm. Và danh tiếng thì không có mới buồn cười.

    Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết.

    Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Rồi, tôi phải tập chứ. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.

    Bạn cứ ăn và thấy nuốt được. có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại… Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua.

    Bạn hiểu giới hạn khả năng nhận thức của bố mẹ. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Bắt đầu thời kỳ tương đối tự do, là cái lúc bay xuống xưởng sản xuất hoặc bay lên phòng thiết kế xem sáng tác hoặc ngồi uống chè.

    Có lẽ chỉ viết đến đây thôi. Có thể phơi phới niềm tin. Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa.

    Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống. Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị. Tự giác làm một số việc.

    Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình. Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử. Thằng em ngồi bên phải tôi.

    Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi. Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc. Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà.

    Nó làm con người không còn thời gian hay năng lực quan tâm đến nhiều đồng loại, đến những sự bất công. Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap