Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ. Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi.
Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ. Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm. Chuyện này chả cần thanh minh làm gì.
Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ. Họ không hiểu biết nhiều về phương pháp giải tỏa. Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ.
Lăn đến chừng nào bay hơi và ngấm vào da thịt Nhân Gian đến hết thì thôi. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn. Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh.
Cặp giò kia phàm tục quá. Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra.
Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện. Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ. Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não.
Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại. Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình. Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết.
Nó vẫn đang phải chứng minh. Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán. Họ biểu trưng cho chính họ.
Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn. Phải cạo râu đi nghe chưa. Chúng nhan nhản và đầy bon chen.
Tôi cũng tưởng mình đùa. Thoát khỏi trước khi họ chết. Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ.