Nếu những tín ngưỡng của bạn không cho bạn thờ con bò hay con rắn, chỉ do bạn không sanh trưởng trong một gia đình ấn Độ, trên bờ con sông Brahmapoutra. đều muốn được xứng đáng với lòng tin cậy của chủ tiệm. Nhưng Tổng thống Wilson lựa một người khác, đại tá House, bạn thiết của ông.
Hồi Calvin Coolidge còn làm Tổng thống Huê Kỳ, một người bạn tôi được mời lại Bạch cung, vô phòng ông vừa đúng lúc ông nói với cô thư ký của ông rằng: "Chiếc áo cô bận hôm nay thiệt đẹp. Y làm đủ tình, đủ tội, dọa đập máy điện thoại, không chịu trả tiền y thiếu, cho rằng công ty tính lộn, kêu nài trên mặt báo năm bảy phen, đầu đơn kiện ở tòa và tại ủy ban các công sở. William Jennings Bryan, Tổng trưởng nội vụ, sứ đồ của hòa bình, nóng lòng đi lắm.
Chẳng may, ông thầy đầu tiên dạy nó ca làm cho nó thất vọng: "Giọng mày ca như xé tai người ta". Ông Adamson nhiệt liệt khen ông đã biết dùng tiền. Chúng tôi tranh biện.
Và bây giờ trong cảnh về già buồn tẻ cô độc, bà khát khao chút lòng thương, chút ấm áp trong lòng và ít lời thán phục mà không có kẻ nào biết làm vừa lòng bà hết. Chúng tôi chỉ biết rằng chính sách của chúng tôi hẳn có chỗ hay, nếu không thì sao đã thịnh vượng trong nửa thế kỷ nay được? Tại những cao lâu đó, khách ăn được đãi như người lương thiện, biết trọng danh dự. Khi đó tôi đã quảng cáo, in vé, bán vé, xếp dọn đâu vào đó rồi.
"Chúng ta hiện tại ra sao, và chúng ta có thể trở thành một người ra sao, hai trạng thái đó khác nhau xa lắm, cũng như một người chập chờn nửa thức nửa ngủ, so với một người tỉnh táo hẳn hoi vậy. Vì cậu tỏ ra "biết nghe" cho nên được các danh nhân đó kể chuyện mình cho cậu. Vậy mà thấy mấy ông chồng vào hạng trung lưu, bủn xỉn không dám mua biếu bà vợ, người ta tưởng bông mắc lắm, mắc hơn lan tố tâm, lan bạch ngọc, hoặc loài mẫu tử hảo mọc trên ngọn núi Alpes.
Mùa này ai cũng trốn cảnh nhà quê, dễ gì cho người khác mướn được? Vì lẽ đó nên tôi phải nhờ cậy ông giúp tôi trả lời câu hỏi đó. chiều qua người ta không mời tôi dự tiệc.
Như vậy cần phải mất công, kiên nhẫn, chăm chú hàng ngày. Có lòng ham muốn học hỏi và thi hành những định lệ chi phối sự giao thiệp giữa loài người với nhau. Đã học thì phải hành.
Và từ đó hai người thành cặp tri kỷ cho tới khi ông Eastman mất. , một trong ba người bán hàng. Duvernoy, một trong những nhà làm bánh mì lớn nhất ở Nữu Ước.
Bệnh của tôi, ông chưa muốn biết, mà cần biết cái ví tiền của tôi đã. Sách dày 307 trang, bằng một cuốn sách đáng giá hai đồng. Cũng có một người kỵ hiến binh đi coi rừng nhưng y không làm tròn phận sự, cho nên những đám cháy vẫn tiếp tục.
Bá tước phu nhân Tolstoi tìm thấy chân lý đó - nhưng trễ quá. Mà bức thư của nó có khác gì một tờ châu tri không? Tôi không ưa cái giọng đàn anh đó. Câu đó ở trong Thánh kinh".