Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi. Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ. viết bị bắt gặp sẽ dễ bị bảo thôi đừng viết thế đợi thì làm gì ạ làm gì cũng được nhưng đừng viết
Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất. Bác ta không tin đâu. Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình.
Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau. Bác bạn là đối thủ, là cửa ải đáng gờm nhất.
Xung quanh là người. Có lẽ tôi sẽ kiếm chút gì ăn. Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận.
Tôi không thích mèo. Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác. Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn.
Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả.
Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Còn phải dậy đi học sớm. Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi.
Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống. Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn. Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua.
Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa. Lại đánh một canh bạc nữa. Bạn lấy xe máy, đứng ở cổng bệnh viện chờ bác làm thủ tục xong đưa bác về.
Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi. Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn. Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì.