Họ bị kêu bài thì liếc ngang ngó dọc để đánh phép. Mấy dòng nầy diễn tả đúng hình ảnh con người không lý tưởng, bị nghèo đi tận tâm hồn, có rất đông ở thời đại chúng ta. Những ước muốn nầy có lẽ bạn cho là đòi hỏi quá.
Song nghiên cứu kỹ tướng diện cùng nội tâm, ta thấy họ được bàn tay tuyệt xảo của tạo hóa sáng tạo theo một tiết điệu nghệ thuật đặc sắc. Có nhiều người rất hèn hạ bất kể nhân cách của mình miễn sao được ân huệ thôi. Khiêu vũ tự bản chất là một nghệ thuật và khi được tổ chức cách trong sạch, nó vừa giúp thân thể uyển chuyển, giải trí nâng cao tâm hồn.
Làm sao nhà giáo dục thân mật, chân thành chỉ cho các bạn trai ấy biết những chân lý nầy. Buồn như lòng mẹ mất con. Le Presbytre nói: Tuổi bạc là một thử thách cay nghiệt nhưng là sự thử thách của người nhộng đang cắn đứt những dây ràng buộc để lấy trớn.
Họ quên mất mình là có từ Hư vô và sẽ trở về Hư vô. Nhưng tôi phải công bình nói ở đây một khuyết điểm của họ là ích kỷ. Jean Le Presbytre dùng một tiếng nặng nề kêu họ: Đồ chó má.
Nam thanh khi ấy đã làm chồng, làm cha, bắt đầu chán chê người yêu, nghe gánh gia đình nặng trĩu. Bạn trai khi yêu ai họ cũng yêu mạnh mẽ vậy, nhưng sự cúng hiến trái tim không chịu ảnh hưởng của trí tuệ và ý chí. Thì ra lương tri của họ khả quan lắm.
Những xao xuyến tâm hồn vì lo ăn chơi, lo làm dáng, lo khiêu gợi, tán tỉnh, nô lệ mỹ nhân còn là có đầu óc mất khả năng phán đoán, sắc sảo, cảm hiểu xâu xa. Nghe thấy một vài cảnh tượng éo le, rắc rối, họ không tiếc lời đã kích tình yêu. Tuy nhiên, bảntính bạn trai ở tuổi dậy thì tự nhiên cởi mở.
Một tiếng họa mi, vài đợt gió xuân kéo mình rào rạt trên mái nhà, vừng thái dương từ dưới mí nước biển bò lên đốt đỏ một khu trời, gà eo óc gáy báo hiệu một ngày mới, chuyến về của người mẹ từ lâu xa vắng, lên đường để du lãm dịp hè, nhà có khách sang vân vân và vân vân. Tập cho tinh thần sống thánh thiện lúc ở một mình cũng như lúc sống tập thể. Nó chỉ được phép trong hôn nhân .
Trong bản năng bảo vệ tính dục của bạn trai người ta cũng thấy lương tâm xen vào. Hoa tàn mà lại thêm tươi, Trăng tàn mà lại hơn mười rằm xưa. Những bộ phận sinh lý của họ được sáng tạo theo kiểu cách riêng để làm cha, để gánh vác gia đình.
Rồi nhờ ý chí gang thép họ trấn tỉnh tâm hồn. Ơû học đường thì đáng rơi lệ. Nhưng phần đông bạn trai tự cao không phải vì họ ý thức mình cao cả để khinh người: họ tự cao chỉ vì tự trọng thôi.
Đến công viên lựa chỗ vắng họ lấy ra ngắm. Các thực tế ấy lại hiểu ngầm sự tranh đấu chua cay. Jean Le Presbytre nói: Bạn yêu người tình cách cao thượng, khiết bạch, siêu nhiên như người ta yêu một thiên thần.