Giữa đời sống và nghệ thuật. Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ. Họ sẽ luôn phải cúi đầu.
Nhưng lí trí không cho phép. Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai. Tôi nhất quyết không đi.
Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ. Vì thế, ông hãy nói chuyện với tôi như một đối tác làm ăn. Nó còn có vô số uẩn ức và những cái khác.
Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính. Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu. Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu.
Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Nghĩ có vẻ khúc chiết.
Dù không phải lúc nào cũng khổ đau. Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi. Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi.
Tự do hay không là ở mình. Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao. Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra.
Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh. Không phải điệu cười chua chát.
Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay. Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì. Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng.
Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh.