Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ.
Hạn chế ra ngoài nữa. Dù lúc này mắt không có nước. Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc.
Cô không dám nhìn vào ai. Không phải học con phải về đây ngay chứ. Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn.
Hoặc biết nhưng không rõ. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà.
Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân. Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút.
Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn). Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề. Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực.
Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh. Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí. Mọi người còn lo cho bác nữa.
Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực. Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa. Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó).
Những giọt ấy gọi là gì nhỉ? Không biết. Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Tôi rất hay chảy nước mắt.
Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn. Luyện trí nhớ là thế nào? Là nhớ ra vì sao bạn không được viết hoặc không viết được. Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà.