Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn. Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.
Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không. Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não.
Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Nhưng không phải sở thích.
Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa. Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái.
Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá. Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái. Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ.
Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết. Rồi lại đây ngủ bên em.
Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được. Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt.
Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc.
Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn. Bác thường trở nên nhỏ bé, ngượng ngập và ngơ ngác trước những vật phẩm hay công nghệ của thế giới hiện đại. Tác phong công nghiệp + Khả năng chia sẻ + Hiệu quả.
Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này. Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp.